Hai án lệ mới có ý nghĩa lớn đối với thực tiễn ngành bảo hiểm Việt Nam

Hai án lệ mới có ý nghĩa lớn đối với thực tiễn ngành bảo hiểm Việt Nam

Thêm “lá chắn” pháp lý cho người mua bảo hiểm

0:00 / 0:00
0:00
(ĐTCK) Hai trong số tám án lệ là Án lệ số 83/2026/AL và Án lệ số 85/2026/AL mới được Tòa án nhân dân Tối cao ban hành tại Quyết định 162/QĐ-CA ngày 29/5/2026 giúp lấp đầy thêm những “khoảng trống” pháp lý dai dẳng trong ngành bảo hiểm: Nghĩa vụ bồi thường khi chưa tìm ra thủ phạm và trách nhiệm của doanh nghiệp đứng đầu trong mô hình đồng bảo hiểm.

“Chưa tìm ra thủ phạm” không còn là cái cớ từ chối bồi thường

Vụ việc nền tảng của Án lệ 83 bắt nguồn từ một vụ cháy xe ô tô xảy ra ban đêm tại bãi đỗ xe. Cơ quan giám định hình sự xác nhận xe bị cháy do tác động của con người và vụ án “hủy hoại tài sản” được khởi tố. Tuy nhiên, do không tìm được nghi phạm, cơ quan điều tra ra quyết định tạm đình chỉ.

Phía doanh nghiệp bảo hiểm - Tổng công ty cổ phần Bảo hiểm H - lập tức dùng chính sự bất định này làm cái cớ từ chối bồi thường: “Chưa có kết luận điều tra cuối cùng, chưa loại trừ được khả năng xe cháy do hành vi cố ý từ phía chủ xe, do đó chưa thể xác nhận bồi thường”. Đây là một lập luận quen thuộc, từng được nhiều doanh nghiệp bảo hiểm áp dụng thành công trước đây.

Lần này, Hội đồng xét xử phúc thẩm không chấp nhận. Tòa án chỉ ra rằng, điều khoản loại trừ bảo hiểm chỉ áp dụng khi có bằng chứng chứng minh “hành động cố ý gây thiệt hại của chủ xe hoặc những người có quyền lợi liên quan” và khi chưa xác định được người gây ra vụ cháy, điều kiện đó đương nhiên chưa được thỏa mãn. Sự không chắc chắn không thể được diễn giải một chiều theo hướng có lợi cho doanh nghiệp bảo hiểm.

Quan trọng hơn, tòa án nhấn mạnh rằng, quyền lợi của doanh nghiệp bảo hiểm đã được pháp luật bảo vệ đầy đủ thông qua cơ chế bảo lưu quyền khiếu nại và chuyển quyền đòi bồi hoàn: Nếu sau khi chi trả, cơ quan điều tra xác định được người gây ra vụ cháy, kể cả trường hợp chính chủ xe có lỗi, doanh nghiệp bảo hiểm hoàn toàn có quyền yêu cầu hoàn lại. Cơ chế pháp lý này đã tồn tại sẵn, không thể đẩy rủi ro của sự chậm trễ điều tra sang cho người được bảo hiểm.

Thực tế, doanh nghiệp bảo hiểm thường xuyên đối mặt với “thế kẹt”: Khi phương tiện bị cháy với dấu hiệu tác động từ bên ngoài nhưng chưa xác định được thủ phạm, họ vừa chịu áp lực giải quyết nhanh cho khách hàng, vừa phải thận trọng để không vi phạm nguyên tắc quản trị rủi ro nội bộ. Án lệ 83 giải phóng nhà bảo hiểm khỏi thế kẹt đó bằng cách cung cấp một hướng xử lý rõ ràng, có cơ sở pháp lý vững chắc.

Đồng bảo hiểm: Khách hàng chỉ cần biết doanh nghiệp đứng đầu

Án lệ là những lập luận, phán quyết trong bản án, quyết định đã có hiệu lực pháp luật của tòa án về một vụ việc cụ thể được Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân Tối cao lựa chọn và được Chánh án Tòa án nhân dân tối cao công bố là án lệ để các tòa án nghiên cứu, áp dụng trong xét xử. Khi xét xử, thẩm phán, hội thẩm phải nghiên cứu, áp dụng án lệ, bảo đảm những vụ việc có tình huống pháp lý tương tự thì phải được giải quyết như nhau. Trường hợp vụ việc có tình huống pháp lý tương tự nhưng tòa án không áp dụng án lệ thì phải nêu rõ lý do trong bản án, quyết định của tòa án.

(Trích Nghị quyết 04/2019 Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân Tối cao)

Án lệ 85 giải quyết một vấn đề khác, nhưng cùng bản chất. Vụ tranh chấp khởi nguồn từ hợp đồng bảo hiểm tàu cá tại Quảng Nam giữa ngư dân Lương Văn H và Tổng công ty Bảo hiểm B - đơn vị đứng đầu trong một tổ hợp đồng bảo hiểm gồm 4 doanh nghiệp bảo hiểm. Khi tàu bị chìm và tranh chấp ra tòa, Bảo hiểm B lập luận rằng, tòa cấp sơ thẩm đã vi phạm tố tụng vì không đưa 3 doanh nghiệp thành viên vào tham gia với tư cách người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan.

Hội đồng xét xử phúc thẩm bác lập luận này với lý do rõ ràng: Ông H chỉ ký hợp đồng với Bảo hiểm B. Hợp đồng nguyên tắc đồng bảo hiểm là quan hệ nội bộ giữa các doanh nghiệp với nhau, hoàn toàn tách biệt với nghĩa vụ đối ngoại với khách hàng. Bảo hiểm B có trách nhiệm chi trả toàn bộ cho ông H, sau đó mới có quyền yêu cầu các thành viên đóng phần theo tỷ lệ đã thỏa thuận.

Nguyên tắc được xác lập: Trong mô hình đồng bảo hiểm, người mua không bị ràng buộc bởi cơ cấu phân chia nội bộ giữa các doanh nghiệp bảo hiểm và không thể bị kéo vào những rắc rối mà họ không tạo ra.

Bồi thường thiệt hại phải nhanh chóng, kịp thời

Hai án lệ này có ý nghĩa lớn đối với thực tiễn ngành bảo hiểm Việt Nam. Thứ nhất, chúng phản ánh xu hướng bảo vệ quyền lợi của người được bảo hiểm - vốn thường ở vị thế yếu hơn trong quan hệ với công ty bảo hiểm.

Thứ hai, các án lệ làm rõ ranh giới giữa quan hệ nội bộ của doanh nghiệp bảo hiểm với nghĩa vụ đối ngoại với khách hàng, qua đó hạn chế tình trạng nhà bảo hiểm lợi dụng sự phức tạp của cơ cấu kinh doanh để trì hoãn bồi thường.

Thứ ba và là điều quan trọng nhất, 2 án lệ đều nhắc lại một nguyên tắc nền tảng của pháp luật bảo hiểm: Thiệt hại phải được bồi thường nhanh chóng, kịp thời. Đối với người ngư dân mất con tàu là sinh kế duy nhất, hay người chủ xe mất phương tiện đi lại, mỗi ngày chờ đợi đều là gánh nặng thực sự. Án lệ không chỉ là văn bản pháp lý, mà còn là thông điệp rõ ràng rằng, hệ thống tư pháp đứng về phía những người thiệt thòi, yếu thế, miễn là họ đã thực hiện đúng nghĩa vụ của mình.

Đại diện một doanh nghiệp bảo hiểm nhìn nhận, việc Tòa án nhân dân Tối cao công nhận án lệ đối với các vụ việc cháy xe do hành vi của bên thứ ba gây ra, dù chưa xác định được thủ phạm, là một bước tiến quan trọng trong việc hoàn thiện cơ sở pháp lý cho hoạt động bảo hiểm. Án lệ này không chỉ góp phần thống nhất cách hiểu và áp dụng pháp luật, mà còn tạo điều kiện để các doanh nghiệp bảo hiểm có căn cứ rõ ràng hơn trong quá trình giải quyết bồi thường cho khách hàng.

Trên thực tế, nhiều trường hợp phương tiện bị cháy có dấu hiệu cho thấy nguyên nhân xuất phát từ tác động bên ngoài và thuộc phạm vi bảo hiểm. Tuy nhiên, khi cơ quan chức năng chưa xác định được đối tượng gây ra vụ việc, doanh nghiệp bảo hiểm thường gặp khó khăn trong việc đánh giá đầy đủ bản chất tổn thất, đặc biệt là chưa thể loại trừ hoàn toàn các khả năng khác như hành vi cố ý từ phía chủ sở hữu tài sản. Điều này khiến quá trình bồi thường phải thận trọng để bảo đảm tuân thủ đúng quy định pháp luật và nguyên tắc quản trị rủi ro.

Với án lệ mới được công nhận, doanh nghiệp bảo hiểm sẽ có thêm cơ sở pháp lý để xem xét, giải quyết quyền lợi bảo hiểm cho khách hàng một cách minh bạch, thống nhất và kịp thời hơn trong những trường hợp tương tự. Đây cũng là tín hiệu tích cực, góp phần nâng cao niềm tin của người dân đối với bảo hiểm, đồng thời bảo đảm sự cân bằng giữa quyền lợi chính đáng của khách hàng và yêu cầu tuân thủ pháp luật của doanh nghiệp bảo hiểm. Từ góc độ doanh nghiệp bảo hiểm, án lệ này sẽ giúp bảo vệ tốt hơn quyền lợi của những khách hàng không may gặp rủi ro, đồng thời giảm bớt những vướng mắc pháp lý kéo dài trong quá trình giải quyết bồi thường.

Tin bài liên quan